Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

Cưỡi người - Phần 1

Nèo chả thèm đáp lại. Cứ đi. Còn lạ gì cái tính u Nèo. Túm váy nhẩng tưng tưng thì hẵng còn hiền. Có bận cãi nhau, u Nèo nằm soài ra đầu hồi, hai cái chân giãy lên đành đạch như đỉa phải vôi. Miệng gào trời, tay nện đấy. Gớm! Ăn vạ Nèo, vạ làng, vạ xóm vậy chứ xong lại thôi. Tối nay Nèo chả thèm ngủ ở nhà nữa. Sang bên cái Sao, cũng loạt gái làng tầm tầm tuổi Nèo, còn ế đến ba bốn con, thi thoảng tụ tập bắt chấy. Thân lắm!

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2009

Đọa đời (Đổi tên từ truyện Quãng trắng - Bản đầy đủ)

Những mảng hoen ố hồi ức bong phong rêu cũ vỡ. Chói nắng dài, ngưng giọt đắng đọng thời thiếu thốn, khom bụng nhô sườn rít ròn điếu nuốt ký ức vào tận ruột gan. Ruột gan điên đảo, cồn cào. Bởi lưỡi đã chấm vào mem say. Cái chai sành chổng đít lên trời rót giãy bỏng họng. Gã nghiêng ngả, gió đu vai, kéo đầu, văng sã cánh tay vung lùng quanh bốn phía. Cái chai cũng lủng lẳng, theo đà vãi tung tóe. Chân đá trái, đá phải, đá cả vào nhau đánh khuỵa thân gục xuống. Gã co quắp nơi rệ cỏ ven đường.