Thứ Năm, 22 tháng 4, 2010

Bình yên đến lạ

Sau cơn bão lòng, ta lại bình yên đến lạ dù linh hồn trót vẩn một chút đục trần gian. Thỏa chí đời để chẳng còn chút nuối tiếc. Ta đã cố vùng vẫy thử nếm chút vị đời nhưng bất lực. Mặn mòi đốt cay đầu lưỡi, ngọt ngào chưa chạm nổi vành vôi.

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Tâm trạng tháng hai

Mù chiều, bỏ mặc đầu hứng chút mưa bay. Con phố dài lép nhép bùn hối hả. Tôi lặng một lẽ riêng bóng lẻ trên đường.